Linh hồn và Thể xác...

Chủ nhật - 07/04/2013 22:46
Sự mờ ảo giữa linh hồn và thể xác vẫn không thể lý giải

Sự mờ ảo giữa linh hồn và thể xác vẫn không thể lý giải

Tôi đã từng tuyệt vọng, và đã từng lấy mọi thứ có thể để chống lại sự trống rỗng khổng lồ trong tôi. Cũng chính thế mà tôi từng rồ dại, từng sai lầm, từng đi nhý một kẻ mù loà, tôi căm thù chính Tôi. Thật sự tôi kinh hãi cuộc sống này và đôi lần tôi kinh hãi chính tôi. Tôi là một con ngýời với một linh hồn và một thể xác. Linh hồn là thứ vô hình còn thể xác thì hiện hữu. Cái vô hình thường làm chúng ta vô trách nhiệm với nó, trong khi đó chúng ta quá mải mê chăm sóc hay nói đúng hơn chúng ta hầu hạ cái hữu hình. Chúng ta đã để cái hữu hình đày đoạ chúng ta. Sự hiện hữu này là một hiện thực mà chúng ta đang phải chấp nhận. Thể xác là thách thức lớn nhất của chúng ta.
Tôi đã từng tuyệt vọng, và đã từng lấy mọi thứ có thể để chống lại sự trống rỗng khổng lồ trong tôi. Cũng chính thế mà tôi từng rồ dại, từng sai lầm, từng đi nhý một kẻ mù loà, tôi căm thù chính Tôi. Thật sự tôi kinh hãi cuộc sống này và đôi lần tôi kinh hãi chính tôi. Tôi là một con ngýời với một linh hồn và một thể xác. Linh hồn là thứ vô hình còn thể xác thì hiện hữu. Cái vô hình thường làm chúng ta vô trách nhiệm với nó, trong khi đó chúng ta quá mải mê chăm sóc hay nói đúng hơn chúng ta hầu hạ cái hữu hình. Chúng ta đã để cái hữu hình đày đoạ chúng ta. Sự hiện hữu này là một hiện thực mà chúng ta đang phải chấp nhận. Thể xác là thách thức lớn nhất của chúng ta.

                          2502

Khi thức dậy ăn sáng và chúng ta lao vào công việc, mưu mô, tính toán, chiếm đoạt, hận thù nhau, hạ bệ nhau, đàn áp nhau, giam cầm nhau. Chúng ta lại đi ăn trưa! rồi ngạo mạn một cách ngu xuẩn. Rồi chúng ta tự mãn một cách đê tiện. Chúng ta vội vã mua sắm, xây nhà, tích luỹ tiền. Chúng ta vội vã về ăn tối và lăn ra ngủ đầy khát thèm với ý thức chiếm đoạt vào ngày mai. Cái vòng luổn quẩn ấy không tha bất cứ một ai, có kẻ nhận ra điều này và tự giải thoát cho mình, nhưng không ai giám nói hoàn toàn thoát khỏi khi anh ta mang trên mình một hiện hữu thể xác.

                               ấ

 

 

Còn linh hồn! nó vô hình vì vậy đòi hỏi của nó cũng vô hình không ai nhìn thấy không, không ai sở hữu được nên chúng ta che dấu nó đi, mặc dù nó kêu than cầu cứu chúng ta quan tâm đến nó, cái linh hồn cần không cao sang gì, cũng không đến mức hạ bệ nhau, giam cầm nhau hay hận thù nhau. Vì sao? chúng ta không thể? Đơn giản là một bản nhạc, một chỗ yên tĩnh để cho linh hồn nghỉ ngơi. Vì sao khó vậy? Hay vì xã hội này đang phát triển Cái thể xác kia là phần chính. Họ lao vào để thảo mãn thể xác họ quên rằng trong họ tồn tại một linh hồn. Đơn giản là gia đình, con cái và những điều ngoài xã hội đang cần họ làm để linh hồn được giải thoát.

                                       lh

 

Chỉ đến khi họ mệt nhoài, trống trải, cô đờn đến tuyệt vọng họ mới bắt đầu nhìn lại, lúc đó linh hồn đã bị mục nát, họ mang thể xác để cứu vớt linh hồn. Nhýng không tất cả dường như đã quá muộn, cuộc sống này xã hội này thật khó để hài hoà cả hai. Cũng chỉ vì đó là ước muốn của mỗi chúng ta. Thật sợ hãi!!!!!!!!!!!!

Tác giả bài viết: Hồng Anh

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Comment addGửi bình luận của bạn
Mã chống spamThay mới

Theo dòng sự kiện

Xem tiếp...

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn